Cuộc chiến chống lại polypharmacy

0
373
polypharmacy
polypharmacy là gì?

Polypharmacy là khái niệm chỉ việc bệnh nhân phải sử dụng nhiều thuốc khác nhau để điều trị cho một bệnh nhân. Tỷ lệ Polypharmacy ở những người lớn tuổi đang ở mức cao nhất từ trước tới nay, khiến chúng ta cần phải tập trung vào việc giảm bớt các loại thuốc không phù hợp. Các hướng dẫn điều trị dựa trên bằng chứng cụ thể là thực sự cần thiết giúp chúng ta vượt qua các rào cản để có thể cắt giảm kê đơn một loại thuốc.

David Alldred, một nhà nghiên cứu về sử dụng thuốc an toàn tại Đại học Leeds, bài đăng trên twitter của anh ấy về đơn thuốc của một bệnh nhân đã thu được hơn 270.000 lượt hiển thị, 3.600 lượt thích và 1.100 lượt chia sẻ, David biết rằng mình đã tạo nên những tác động đáng kể lên các nhân viên y tế, bệnh nhân và cả công chúng.

Dòng twitter nói về việc xem xét lại đơn thuốc của một bệnh nhân 92 tuổi, người được kê đơn dùng chín loại thuốc mỗi ngày nhưng đã không dùng bất cứ loại nào trong số đó vì sợ tác dụng phụ.

“Một Dược sĩ đã nói chuyện với bệnh nhân này và họ đã đi đến thống nhất cùng với bác sĩ điều trị của bệnh nhân, giảm số lượng thuốc sử dụng xuống còn hai mỗi ngày”, theo giải thích của Alldred. Điều này đã giảm gánh nặng thuốc sử dụng hàng tuần từ 77 xuống 14 viên, và tạo ra hình ảnh ấn tượng trên twitter của Alldred, điều này đã gây ra một cuộc tranh luận quốc tế về việc cắt giảm sử dụng một thuốc.

Cuộc tranh luận trên Twitter phản ánh sự quan tâm của toàn thế giới với việc cắt giảm thuốc và đang nhanh chóng nhận được nhiều hơn sự quan tâm. Hệ thống được thiết kế để giúp cắt giảm thuốc đã có ở Canada, Úc và một mạng lưới cũng đang được xây dựng ở Anh. Bước đi này nhằm nâng cao hồ sơ cắt giảm sử dụng thuốc, giải quyết mức độ kê đơn nhiều thuốc đang ngày càng tăng hiện nay, điều này đã thúc đẩy ban hành các chính sách quốc gia ở Anh, Scotland và xứ Wales, cũng như phần đầu tiên trong hướng dẫn điều trị kê đơn với nhiều thuốc của Viện Y tế và Chăm sóc Sức khỏe (NICE) năm 2017.

Mặc dù kê đơn nhiều thuốc có thể phù hợp, nhưng nó cũng có thể đem lại nhiều vấn đề, góp phần gây ra các phản ứng bất lợi của thuốc chẳng hạn như tình trạng suy sụp, giảm nhận thức, không tuân thủ, phải nhập viện và thậm chí tử vong. Số người già ở Anh đang dùng năm loại thuốc kê đơn hoặc không kê đơn trở lên đã tăng gấp bốn lần trong hai thập kỷ qua, từ 12% đến 49%. Tuy nhiên, Anh không phải là trường hợp duy nhất – nghiên cứu ở Hoa Kỳ và Úc cũng đưa ra những con số thống kê tương tự ở người già, với số lượng thuốc được sử dụng tăng theo độ tuổi.

Một trong những lý do tại sao kê đơn nhiều thuốc đang trở nên phổ biến là do có vô số hướng dẫn lâm sàng cho cùng một trường hợp bênh lí, Alldred giải thích. Đối với một bệnh nhân mắc hen suyễn, tiểu đường và viêm khớp dạng thấp, mỗi hướng dẫn điều trị lại khuyến cáo tầm ba hoặc bốn loại thuốc, vì vậy bệnh nhân có thể nhanh chóng phải sử dụng hàng chục loại thuốc trở lên. Thật khó khăn khi bạn phải điều trị cho một bệnh nhân mắc nhiều bệnh và cần sử dụng nhiều loại thuốc khác nhau: đâu với là mục đích của việc cắt giảm thuốc?

Phá vỡ các rào cản

Duncan Petty, những người kê đơn không phải lúc nào cũng biết loại thuốc nào gây hại, hiện ông đang dành thời gian để nghiên cứu tối ưu hóa thuốc tại Đại học Tổng hợp đồng thời với công việc chính của ông là đánh giá thuốc trong thực hành nói chung. “Chúng tôi có một số bằng chứng cho các loại thuốc riêng lẻ, nhưng có rất ít bằng chứng liên quan đến sự kết hợp giữa các loại thuốc khác nhau hoặc kê đơn nhiều thuốc với các tác dụng xấu gây nhập viện hay suy sụp ở bệnh nhân”.

polypharmacy

Công việc của Petty tập trung vào những người già yếu. Nhiều bệnh nhân mà ông quan sát đã đưa ra quyết định ngừng sử dụng thuốc. “Khi chúng tôi đến thăm một người nào đó tại nhà của họ, họ có rất nhiều thuốc”, anh ấy nói. “Vì vậy, điều quan trọng là việc giúp bệnh nhân ngừng sử dụng các loại thuốc không cần thiết và thường xuyên kiểm tra để chắc rằng họ tiếp tục được an toàn với việc điều trị hiện tại”.

Để làm điều này, dược sĩ cần phải hiểu các rào cản để cắt giảm một thuốc, bao gồm sự thiếu nhận thức, sức ì, lo sợ với những tác dụng tiêu cực của thuốc (xem Bảng 1), sự phức tạp cùng với đó là khối lượng công việc tăng lên do việc dừng thuốc, đặc biệt là nếu nó không gây ra bất kỳ tác hại nào.

Bảng 1: Cân nhắc về pháp lý

Órla Kelly, một dược sĩ và đối tác tại Cantillons Solicitor ở Cork, Ireland, thừa nhận rằng những người kê đơn có thể có những băn khoăn trong việc cắt giảm sử dụng thuốc. Điều này có nghĩa là bạn được phép so sánh với các đồng nghiệp và hỏi xem liệu họ có làm như vậy trong trường hợp này không.

Việc thiếu bằng chứng hoặc sự hướng dẫn cụ thể không nhất thiết là rào cản đối với việc cắt giảm sử dụng thuốc, Kelly nói, và không nên sử dụng nó như một một lời bào chữa. “Bạn không cần phải làm gì đó khác biệt để cắt giảm thuốc cả; bạn chỉ cần kê đơn hợp lý và phù hợp theo hướng dẫn điều trị nếu có”.

Kelly nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giúp bệnh nhân nắm được các thông tin cần thiết. “Bạn cần nói với bệnh nhân về các lựa chọn thay thế và những điều chỉnh cần thiết cho bệnh nhân”. Điều này có nghĩa là giúp bệnh nhân hiểu những gì có thể xảy ra nếu ngừng thuốc và liệu có xuất hiện bất kỳ tác dụng xấu nào hay không. “Bạn có thể thoát ra khỏi việc kê đơn một cách máy móc: nếu có hướng dẫn điều trị, hãy lưu ý và áp dụng nó hoặc nêu lý do tại sao bạn không áp dụng hướng dẫn này”, Kelly nói.

Kelly nói thêm rằng người kê đơn cũng phải xem xét các rủi ro pháp lý khi tiếp tục chỉ định các thuốc không phù hợp cho bệnh nhân.

Bệnh nhân có thể có một tệp đính kèm với máy tính bảng của họ, đặc biệt nếu họ được thông báo rằng mình sẽ cần phải dùng chúng suốt đời. “Càng được nhắc nhở nhiều, bệnh nhân càng ít muốn bỏ thuốc, ngay cả khi chúng tôi nói với họ rằng bằng chứng lâm sàng thu được đã thay đổi hoặc về những tác hại tiềm tàng của thuốc”, Petty nói.

Nina Barnett, dược sĩ tư vấn tại NHS Specialist Pharmacy Service and London North West University Healthcare NHS Trust, nói rằng các bác sĩ lâm sàng đôi khi lo lắng về việc bệnh nhân sẽ phản ứng thế nào nếu họ nói về vấn đề này. Bệnh nhân có thể lo ngại rằng hệ thống chăm sóc sức khỏe không thể đủ khả năng để điều trị cho họ hoặc vì đã già, họ sẽ không nhận được được những chăm sóc phù hợp. Bệnh nhân cũng có thể đặt câu hỏi là tại sao thuốc lại được kê đơn ngay từ bước đầu tiên.

Người kê đơn cũng cần xem xét về tuổi thọ, nó có thể khó dự đoán và rất khó nói. “Nhiều loại thuốc cần có thời gian để thu được lợi ích khi sử dụng”, Alldred nói. “Nếu phải mất ba hoặc bốn năm để một loại thuốc có thể đem lại lợi ích và bệnh nhân đó chỉ có thể sống thêm một năm, họ sẽ không được hưởng lợi và có thể bạn đang để bệnh nhân của mình phải phải mạo hiểm”.

Các bác sĩ lâm sàng cũng có thể khó giải thích những lợi ích và rủi ro của việc dùng thuốc. “Có thể giải thích các cơ sở bằng chứng là một thách thức thực sự”, Alldred nói, đặc biệt là đối với những bệnh nhân lớn tuổi, nhóm bệnh nhân vẫn đang thiếu đi các bằng chứng cụ thể. Chúng tôi cần phải trung thực với bệnh nhân về điều đó và cho họ biết rằng “chúng tôi không thực sự biết chắc được những lợi ích của thuốc trong độ tuổi của bạn”.

Để giải quyết một số thách thức này, nhóm của Alldred đang nghiên cứu việc dược sĩ sẽ kê đơn và chăm sóc tại nhà cho bệnh nhân. Là một phần của nghiên cứu, dược sĩ sẽ phát triển các kế hoạch sử dụng thuốc và xác định các loại thuốc không còn cần thiết hoặc khi phân tích lợi ích và rủi ro mà thuốc đem lại là không khả quan. “Nếu có thể chứng minh được vai trò của dược sĩ trong việc kê đơn thuốc tại nhà thì điều này sẽ có tác động lớn đến thực tiễn và các chính sách”, theo ông Alldred, ông dự đoán chúng ta sẽ có được câu trả lời vào năm 2020.

Tại sao thuốc được kê đơn

Biết được lý do tại sao một loại thuốc lại được kê đơn là một yếu tố quan trọng để cắt giảm sử dụng thuốc, theo Barbara Farrell, một dược sĩ lâm sàng tại Bệnh viện Lão khoa Bruyère ở Ottawa, Canada, đồng thời là một nhà khoa học nghiên cứu tại Viện nghiên cứu Bruyère.

polypharmacy

Farrell là chủ tịch ủy ban cung cấp dịch vụ giáo dục chăm sóc sức khỏe cho Mạng lưới cắt giảm sử dụng thuốc ở Canada (CaDeN), đang kêu gọi các bác sĩ lâm sàng ghi lại lý do sử dụng một loại thuốc và thời gian dự định sử dụng. Ở Canada, tương tự như Hoa Kỳ, bệnh nhân thường được chăm sóc sức khỏe từ một số cơ sở mà thiếu sự liên kết cần thiết. “Bạn không ghi chú lại các thông tin cần thiết và bệnh nhân không nhớ tại sao [thuốc] lại được kê đơn. Vì vậy, bạn sẽ cảm thấy lo lắng khi yêu cầu bệnh nhân ngừng dùng thuốc bởi vì bạn không biết tại sao họ lại dùng nó”, Farrell giải thích thêm.

“Chúng tôi may mắn hơn ở Anh”, Petty nói. “Hầu hết các thông tin bệnh nhân đều được lưu lại trong hệ thống chăm sóc chính”. Đối với một số bệnh nhân, điều này có thể là cần thiết phải ghi chú lại trên giấy. “Bạn thường có thể thường xuyên tìm thấy một câu trả lời trong một lá thư hoặc trong câu chuyện ở đâu đó”, Petty nói. “Tôi đã tìm thấy một số loại thuốc đã bắt đầu được sử dụng từ nhiều năm trước vì một lỗi đánh máy trong một là thư”.

Nhu cầu tìm kiếm thông qua hồ sơ bệnh nhân nêu bật lên một rào cản khác đối với việc kê đơn – đó là các tài nguyên liên quan. Bác sĩ lâm sàng cần tìm hiểu các ghi chú y tế, tham khảo ý kiến ​​bệnh nhân, đưa ra một kế hoạch sau đó cung cấp các hỗ trợ cần thiết và tiếp tục theo dõi. “Sẽ là rất tốn thời gian để đánh giá thuốc đúng cách”, Petty nói. “Ít nhất phải mất nửa tiếng đến 45 phút”.

Alldred cho biết thêm, các trường hợp phức tạp hơn, ví dụ, bệnh nhân đã được kê đơn thuốc opioid hoặc thuốc benzodiazepin, việc tư vấn sử dụng 2 thuốc này sẽ không được thực hiện trong một buổi. “Đây sẽ là sự đầu tư đúng đắn cả về thời gian và nguồn lực để có thể làm được điều đó. Không có giải pháp nhanh chóng nào ở đây”.

Chia sẻ về việc ra các quyết định

Barnett tin rằng nhiều rào cản đối với việc cắt giảm sử dụng thuốc có thể được khắc phục bằng cách đảm bảo sự tham vấn với bệnh nhân và cùng chia sẻ việc đưa ra các quyết định chung.

Cô ấy lấy statin làm ví dụ và gợi ý rằng người kê đơn thuốc có thể bắt đầu cuộc trò chuyện theo cách này: Nguy cơ bạn gặp phải các cơn đau tim hoặc đột quỵ bây giờ đủ cao để tôi phải xem xét đến việc cung cấp cho bạn một loại thuốc làm giảm nguy cơ đó. Bạn đã biết được những gì về statin?

“Trước khi bạn nói bất cứ điều gì về việc kê đơn, bạn nên sử dụng từ đã “xem xét” kĩ lưỡng”, Barnett nói, người đã phát triển các hướng dẫn về việc tư vấn lấy bệnh nhân làm trung tâm. Một số người sẽ chấp nhận lời khuyên của bạn, những người khác sẽ có các quan ngại – có lẽ họ đã nghe nói rằng statin chữa ung thư hoặc chúng có giết bạn, cô nói thêm. “Đây là hai cách tiếp cận cực kỳ khác nhau cho cùng một loại thuốc”, Barnett nói. “Bạn nói với bệnh nhân rằng đây đây là một cuộc trao đổi, đàm thoại chứ không phải là một quy định bắt buộc. Cuộc trò chuyện sau đó có thể chuyển sang thảo luận về thời gian dùng thử với sự theo dõi thêm để kiểm tra chắc rằng thuốc có phù hợp với bệnh nhân không.

Emily Reeve, một nhà nghiên cứu tại Đại học Sydney, Úc, là tác giả của một nghiên cứu tìm hiểu về thái độ của bệnh nhân lớn tuổi đối với việc kê đơn thuốc, được xuất bản vào tháng 10 năm 2018. Cô khuyên các bác sĩ lâm sàng nên thường xuyên thảo luận về việc kê đơn với bệnh nhân và kết hợp với các đánh giá về sự phù hợp của thuốc như một phần của chăm sóc thông thường. “Chúng tôi nhận thấy rằng bênh nhân lớn tuổi và những người chăm sóc họ khá cởi mở với việc kê đơn nhưng họ muốn biết tại sao nên dừng sử dụng một loại thuốc và cũng muốn biết chắc rằng họ sẽ nhận được hỗ trợ trong suốt quá trình này”.

Reeve đề nghị rằng quyết định kê đơn cần phải được cân nhắc ngang bằng với quyết định ngừng hay tiếp tục sử dụng một loại thuốc. “Tiếp tục sử dụng thuốc không nên xem đó là một hành động thụ động hay mặc định”, cô nói thêm.

Farrell đồng ý rằng việc chia sẻ thông tin về các đơn thuốc là rất quan trọng: “Tập hợp thông tin về tiền sử dùng thuốc của bệnh nhân đó, cung cấp thông tin một cách khách quan, giải thích các lựa chọn cho bệnh nhân và các vấn đề [lựa chọn] mà họ quan tâm”, cô nói.

Farrell nói rằng người kê đơn nên dành thời gian để giải thích lý do tại sao họ chỉ định thuốc này cho bệnh nhân, bệnh nhân sẽ cần dùng thuốc trong bao lâu và nếu có kế hoạch ngừng thuốc dần dần khi bệnh nhân già đi. “Không ai nói rằng đây là lần cuối cùng nhưng họ nên nói điều đó cho mỗi đơn thuốc được họ kê. Điều đó sẽ đặt ra kỳ vọng sớm – đây không phải là thuốc mà tôi cần dùng suốt đời”.

Tài nguyên dựa trên bằng chứng

Petty nói rằng trong khi các hướng dẫn cắt giảm sử dụng thuốc trên lý thuyết thì nhiều nhưng lại có rất ít bằng chứng thực nghiệm, đặc biệt là từ các nghiên cứu liên quan đến bệnh nhân.

“Có vẻ như chúng tôi đã quyết định đây là điều tốt nhất cho bệnh nhân mà chưa bao giờ hỏi ý kiến của [họ]”, ông nói. “Ngay cả từ “cắt giảm đơn thuốc” – đó cũng là một cụm từ thật ám ảnh. Chúng tôi cần một cụm từ mà bệnh nhân thích và hiểu”.

Công cụ đánh giá thuốc STOPP / START, nêu bật việc kết hợp các thuốc và tình trạng có khả năng không phù hợp với người già yếu, là điểm khởi đầu hữu ích, Petty (xem Bảng 2). Nó liệt kê các loại thuốc mà có bằng chứng rõ ràng. “Một số thứ còn thiếu mà chúng ta không biết – ví dụ như việc sử dụng thuốc trong tính trạng bệnh nhân có sức khoẻ yếu”, ông nói. Quyết định khó khăn hơn trong thực tế là một quyết định khi chúng ta không có được các bằng chứng trực tiếp.

Sử dụng công cụ (Tool) đánh giá thuốc STOPP / START

Công cụ đánh giá thuốc STOPP / START được thiết kế để tìm ra những thuốc không phù hợp gây ra các phản ứng có hại ở người lớn tuổi. STOPP (Công cụ sàng lọc các đơn thuốc có khả năng không phù hợp của người lớn tuổi) bao gồm các quy tắc liên quan đến các trường hợp phổ biến nhất,  khả năng gây nguy hiểm mà các đơn thuốc không phù hợp đem lại cho nhóm bệnh nhân lớn tuổi.

START (Công cụ sàng lọc để cảnh báo các bác sĩ để điều trị đúng) bao gồm các quy tắc liên quan đến các trường hợp phổ biến về kê đơn thiếu sót.

Ví dụ về tiêu chí STOPP cho hệ hô hấp bao gồm:

  • Theophylline để trị liệu cho bệnh nhân phổi tắc nghẽn mạn tính (COPD) (có một sự thay thế an toàn hơn, hiệu quả hơn; nguy cơ tác dụng phụ do chỉ số điều trị hẹp)
  • Corticosteroid toàn thân thay vì dùng corticosteroid dạng hít để điều trị duy trì trong điều trị COPD trong trường hợp vừa-nặng (tiếp xúc không cần thiết dẫn tới các tác dụng phụ lâu dài của steroid toàn thân);
  • Ipratropium nebulised với bệnh tăng nhãn áp (có thể làm trầm trọng thêm bệnh tăng nhãn áp).

Ví dụ về tiêu chí START cho hệ hô hấp:

  • Thuốc chủ vận beta 2 thường xuyên hoặc thuốc chống cholinergic cho bệnh hen suyễn nhẹ đến trung bình hoặc COPD;
  • Corticosteroid dạng hít thường xuyên cho bệnh hen suyễn từ trung bình đến nặng hoặc COPD, trong đó dự đoán thể tích thở ra bắt buộc trong 1 giây <50%;
  • Oxy liên tục tại nhà với chứng suy hô hấp loại 1 mạn tính (pO 2 <8.0kPa, pCO 2 <6.5kPa) hoặc suy hô hấp loại 2 (pO 2 <8.0kPa, pCO 2 > 6.5kPa).

Đã có một số thử nghiệm theo dõi riêng và có kiểm soát ngẫu nhiên xem xét điều gì xảy ra khi bênh nhân ngừng thuốc: ví dụ, ảnh hưởng của việc ngừng sử dụng thuốc benzodiazepin, thuốc ức chế bơm proton và thuốc chống loạn thần được sử dụng trong chứng mất trí nhớ. Cũng có những nghiên cứu rộng hơn về hiệu quả của các đánh giá thuốc; giảm đi gánh nặng thuốc tổng thể hoặc giảm số lượng thuốc có khả năng không phù hợp. Nhóm của Farrell tại Viện nghiên cứu Bruyère đã phát triển một phương pháp cho phép thông tin này được đối chiếu để giúp các bác sĩ lâm sàng đưa ra quyết định về thời điểm và cách dừng thuốc. Cho đến nay, họ đã tạo ra năm hướng dẫn cắt giảm thuốc – đối với các thuốc benzodiazepin, thuốc ức chế bơm proton, thuốc chống loạn thần, thuốc chống tăng huyết áp, thuốc anticholinesterase và memantine, tất cả đều có sẵn tại depresifyinging.org.

“Chúng tôi đã phát triển các hướng dẫn cắt giảm thuốc bằng cách sử dụng cùng một cách tiếp cận mà mọi người sẽ sử dụng để phát triển một hướng dẫn điều trị”, theo giải thích của Farrell. Nhóm cũng đã xuất bản một tài liệu hướng dẫn và phương pháp để mọi người có thể phát triển các hướng dẫn tiếp theo

“Chúng tôi biết rằng việc cắt giảm thuốc có thể được thực hiện” Cheryl Sadowski nói, một nhà nghiên cứu thuộc Khoa Dược và Khoa học Dược phẩm, Đại học Alberta, người đã làm việc với Farrell về các hướng dẫn cắt giảm sử dụng benzodiazepine. Điều mà chúng tôi chờ đợi từ nghiên cứu ở Canada và các nơi khác là [ việc cắt giảm đơn thuốc] luôn mang lại lợi ích thực sự cho bệnh nhân.

Đã có một giả định rằng nếu ngừng sử dụng các thuốc có hại, bệnh nhân sẽ ít gặp phải tác hại hơn. “Tuy nhiên, chúng tôi chưa chứng minh được rằng nếu chúng ta dừng lại, giả sử dừng sử dụng benzodiazepin, bạn sẽ có ít gặp tác dụng phụ hơn. Hoặc nếu chúng tôi dừng sulphonylurea, bạn sẽ có ít các đợt hạ đường huyết hơn”.

Một số sáng kiến ​​nghiên cứu ở Canada, được điều phối thông qua CaDeN, đang tìm cách trả lời những câu hỏi này.

CaDeN đã tập hợp tất cả các hướng dẫn bao gồm cả các khuyến nghị về việc điều trị lại. Điều này đã được thực hiện đối với các hướng dẫn cắt giảm sử dụng thuốc mất trí nhớ ở Canada. Ví dụ, hướng dẫn thực hành lâm sàng đối với suy giảm nhận thức khuyến cáo rằng việc sử dụng thuốc chống loạn thần không điển hình của bệnh nhân sa sút trí tuệ được đánh giá lại định kỳ, với nỗ lực làm giảm và ngừng việc sử dụng chúng. Các hướng dẫn cũng được đặt ra khi ngừng thuốc ức chế cholinesterase – ví dụ, khi không tuân thủ điều trị, trong đó có các tác dụng phụ không thể chịu đựng được liên quan đến điều trị hoặc khi tình trạng bệnh của bệnh nhân làm việc tiếp tục sử dụng tác nhân sẽ tạo ra các rủi ro hoặc không mang lại hiệu quả điều trị.

“Hy vọng mười năm nữa, chúng tôi không có dự định sẽ có hướng dẫn cắt giảm thuốc benzodiazepine, chỉ hy vọng các hướng dẫn về chứng mất ngủ được viết tốt hơn. Đó là tầm nhìn của chúng tôi”, Sadowski nói.

Trao quyền cho bệnh nhân

CaDeN đã điều chỉnh các hướng dẫn của Bruyère và tạo ra một bộ tài liệu có sẵn miễn phí cho những người kê đơn thuốc, bao gồm các thuật toán về cắt giảm sử dụng, tài liệu bệnh nhân và sự kết nối của dược sĩ-bác sĩ.

Tài liệu bệnh nhân là phần tài nguyên được sử dụng rộng rãi nhất. Họ đã được thử nghiệm trong một thử nghiệm ngẫu nhiên, được gọi là EMPOWER, với những người lớn tuổi là những người sử dụng thuốc benzodiazepin mãn tính.

Các tài liệu này được phân phối qua thư điện tử tới các nhà thuốc, đề xuất chi tiết từng bước và yêu cầu người tham gia thảo luận với bác sĩ hoặc dược sĩ của họ, mang lại tỷ lệ cắt giảm sử dụng thuốc là 27% sau sáu tháng. Cara Tannenbaum, giám đốc của CaDeN cho biết, [kết quả này đã đạt được] ngay cả với những bệnh nhân 94 tuổi đã sử dụng [thuốc benzodiazepines] trong 40 năm. Trong các cuộc phỏng vấn sau đó, các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng hai phần ba số người nhận những tài liệu này đã đưa nó đến chỗ bác sĩ hoặc dược sĩ của họ để thảo luận về việc ngừng thuốc an thần – thuốc ngủ. “Nhưng trong một nửa những trường hợp này, bác sĩ hoặc dược sĩ không khuyến khích bệnh nhân từ việc cắt giảm thuốc”, Tannenbaum nói.

Công việc này đã dẫn đến thử nghiệm D-Prescribe, nhằm tìm cách hướng dẫn dược sĩ và bác sĩ về những rủi ro tiềm ẩn của một số loại thuốc ở người già. Các nhà nghiên cứu đã phát triển một công cụ mà các dược sĩ sử dụng để truyền đạt nhu cầu cắt giảm thuốc cho các bác sĩ và gửi các tài liệu về EMPOWER cho bệnh nhân. Tỷ lệ cắt giảm thuốc là gần 43% sau sáu tháng.

Trọng tâm CaDeN là các công cụ trong cắt giảm sử dụng opioid để điều trị đau mãn tính, đau không phải do ung thư.

Nguồn:www.pharmaceutical-journal.com%2Fnews-and-analysis%2Ffeatures%2Fdeprescribing-the-fightback-against-polypharmacy-has-begun%2F20205686.article%3FfirstPass%3Dfalse&anno=2

Namud insider